Posted in Minewt, The Maze Runner

[Fanfic] [The Maze Runner] Minewt Pickup Lines Collection (6)

21.
– Minho: *give Newt a mirror*
– Newt: What is this?
– Minho: A mirror slinthead. Now tell me, what do you see?
– Newt: Um, me?
– Minho: No, the most beautiful person I have ever seen. *wink*

– Minho: *đưa Newt một chiếc gương*
– Newt: Cái gì đây?
– Minho: Một cái gương đấy mặt dẹt à. Giờ nói tôi biết, cậu thấy gì?
– Newt: Um, tôi?
– Minho: Không phải, là người đẹp nhất mà tôi từng gặp. *nháy mắt*

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

22.
– Newt: Do you believe in happiness?
– Minho: Yes, when I look at you.

– Newt: Cậu có tin vào hạnh phúc không?
– Minho: Có, khi mà tôi nhìn cậu.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

23.
– Thomas: I think Minho and Newt are dating.
– Gally: No they’re not.
– Minho and Newt [stop kissing]: No we’re not.

– Thomas: Tôi nghĩ Minho với Newt đang hẹn hò với nhau.
– Gally: Họ không phải vậy đâu.
– Minho và Newt [dừng việc hôn nhau lại] : Chúng tôi không có hẹn hò.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

24.
– Minho: Are you a Tardis? Because when I look into your eyes, I feel like I’m flying around the universe.
– Newt: Why do you think using a pickup line from Doctor Who will impress me?
– Minho: I don’t know. You don’t like it?
– Newt: I like you more.

– Minho: Cậu là một chiếc Tardis phải không? Vì mỗi khi tôi nhìn vào mắt cậu, tôi cảm thấy như mình đang bay quanh vũ trụ vậy.
– Newt: Tại sao cậu nghĩ dùng một câu tán tỉnh trong Doctor Who sẽ khiến tôi ấn tượng vậy?
– Minho: Tôi không biết nữa. Cậu không thích nó sao?
– Newt: Tôi thích cậu hơn.

 

_ _ TBC _ _

Advertisements
Posted in Minewt, The Maze Runner

[Fanfic] [The Maze Runner] Minewt Pickup Lines Collection (5)

17.

– Minho: Hey Newt, do you know what bees make?
– Newt: Honey?
– Minho: Yes dear?

– Minho: Này Newt, cậu biết thứ gì được làm từ ong không?
– Newt: Honey?
– Minho: Gì vậy cưng?

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

18. (Another version of 17) ((It’s really stupid)) (((You should skip it)))
– Minho: Hey Newt, do you know what bees make?
– Newt: Hive.

(Phiên bản né thính của 17, khá nhảm nhí OTL )

– Minho: Này Newt, cậu biết thứ gì được làm từ ong không?
– Newt: Tổ ong.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

19.
– Minho: *tap on Newt’s shoulder* Hey, wanna have a conversation?
– Newt: We ARE having a conversation. What do you want Min?
– Minho: Not this one. They say a kiss is the language of love. Now, do you want a conversation?
– Newt: *grin* My pleasure.

– Minho: *gõ nhẹ lên vai Newt* Này, chúng ta nói chuyện được không?
– Newt: Chúng ta ĐANG nói chuyện đó. Cậu muốn gì thế, Min?
– Minho: Không phải kiểu này. Mọi người nói nụ hôn là ngôn ngữ của tình yêu. Giờ thì cậu muốn một cuộc nói chuyện không?
– Newt: *cười* Rất sẵn lòng.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

20.
– Minho: *stare*
– Newt: What are you looking at?
– Minho: You! You look like my next boyfriend.

– Minho: *nhìn chằm chằm*
– Newt: Cậu nhìn gì vậy?
– Minho: Cậu! Cậu nhìn như bạn trai tương lai của tôi vậy.

_ _ TBC _ _

P/s: Do not take my works away without my permission.

Posted in Boku no Hero Academia, TodoDeku

[BnHA] [TodoIzu] No title

Hiện giờ tôi đang ở Hosu. Đúng hơn là ở bệnh viện. Việc ba người chúng tôi – tôi, Iida và Todoroki hạ được Kẻ giết anh hùng được giữ kín với người dân. Các vết thương cũng đang dần hồi phục, đặc biệt là vết thương ở tay Iida. Nhưng…. Todoroki hành động có chút kỳ lạ.

Cậu ấy hay ngồi yên trên giường nhìn tôi. Nhiều lúc lại đăm chiêu suy nghĩ gì đó. Và đặc biệt hơn là… đêm nào cậu ấy cũng sang ngủ chung với tôi. Như lúc này đây…

Tôi quay sang nhìn người đang nằm bên cạnh mình. Tiếng thở nhè nhẹ, chắc cậu ấy đã ngủ say rồi. Giơ tay chạm nhẹ vào vết bỏng trên mặt của Todoroki, tôi lại nghĩ lại về ngày hội thao. Vì muốn Todoroki thoát khỏi điều ám ảnh cậu ấy mà tay phải của tôi đã để lại những vết sẹo. Nhưng khi thấy cậu ấy xuất hiện và sử dụng bên trái của mình, tôi đã nghĩ những vết sẹo này là xứng đáng. Cậu ấy đã chiến đấu với toàn bộ sức mạnh của mình rồi, tôi cũng phải cố gắng hơn mới được!

 

 

 

Tiếng thở nhè nhẹ của Midoriya. Cậu ấy luôn dễ chìm vào giấc ngủ như vậy. Nhìn gương mặt lúc ngủ của Midoriya, không kiềm chế được đưa tay ôm lấy cậu ấy. Midoriya chỉ hơi động đậy người, rồi lại nằm yên ngủ.

Lúc nhận được tin nhắn về tọa độ của Midoriya, thực sự tôi đã rất lo. Chỉ sợ cậu ấy sẽ gặp chuyện, sợ cậu ấy sẽ bị thương. Sợ cậu ấy sẽ biến mất. Sau hội thao, tôi không thể ngừng nghĩ về cậu ấy, không thể. Cảm xúc của tôi đối với cậu ấy, có lẽ, đã không chỉ dừng lại ở mức “bạn bè” nữa rồi….

Midoriya, chỉ cần cậu cần, tôi sẽ luôn đến. Tôi sẽ luôn luôn xuất hiện. Tôi sẽ luôn luôn bên cạnh cậu. Tôi là của cậu….

 

There is nothing to fear
For I am right beside you for all my life

I am yours
( What about now – Westlife)

Quà tặng Gìn ❤

—————————————————————————————————————————————–

– Đôi lời: Mình đã không định đăng nó lên, nhưng mỗi lần đọc lại lại thấy nên đăng. Đây là drabble về TodoIzu đầu tiên cũng như là fic đầu tiên mình viết khi đến với BnHA, và nó là món quà tặng một người rất quan trọng với mình – Gìn. Em ấy với mình quen nhau cũng tình cờ lắm, chỉ là em ấy đăng tranh trong group và mình vào comment vì cả hai cùng ship TodoIzu thôi. Dần dần mình và em ấy thân với nhau hơn, lúc nào cũng nói đủ thứ chuyện về OTP rồi linh tinh các thứ. Em ấy là động lực để mình viết drabble này, để mình có thể tặng cho người cùng fandom và cùng ship OTP đầu tiên mà mình thân từ trước tới nay. Gìn nói nó giống như quà sinh nhật sớm của em ấy, vì vậy mà mình càng trân trọng nó hơn. Lúc mình suy sụp nhất là khi mình biết tất cả nguyện vọng của mình đều trượt, mình gần như mất hết ý chí rồi thì Gìn luôn ở bên và động viên mình. Lúc đó thực sự minhg quý Gìn lắm ấy, vì dù em ấy có bận thì vẫn nhắn tin nói chuyện với mình.Từ lúc đó tới nay, mình luôn coi em ấy như một người em gái đáng quý vậy. Em ấy giúp mình nhiều lắm!
Nhưng giờ thì em ấy bận học hơn nhiều rồi, cũng chẳng thấy chấm xanh sáng lên trong hộp chat. Có lẽ lên lớp 11 rồi em ấy bận nhiều lắm. Nhiều lúc nhớ Gìn ghê lắm, những nghĩ lại giờ nói chuyện cũng chẳng thể nói lâu được như trước nữa. Cũng chỉ mong nếu có thể tiếp tục nói chuyện với em ấy về những plot, những idea TodoIzu mà mình gần như đã chôn vùi thôi, mong là có thể.

 

 

Posted in Minewt, The Maze Runner

[Fanfic] [The Maze Runner] Minewt Pickup Lines Collection (4)

13.
– Minho: Newt, I really like your smile.
– Newt: You do?
– Minho: Yeah. But I love it more when I’m the reason.

– Minho: Newt, tôi rất thích nụ cười của cậu.
– Newt: Thật sao?
– Minho: Yeah. Nhưng tôi sẽ yêu nó hơn khi mà tôi là lý do khiến cậu cười.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

14.
– Minho: Your lips look so lonely… Would they like to meet mine?
– Newt: Whatever *kiss Minho*

– Minho: Đôi môi của cậu nhìn thật cô đơn… Chúng có muốn gặp môi tôi không?
– Newt: Sao cũng được *hôn Minho*

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

15.
– Minho: *sit next to Newt* Hey blonde, can you check my eyes? I think there must be something wrong with them.
– Newt: *place both hands on Minho’s cheek* *look straight into Minho’s eyes* Tell me what wrong?
– Minho: I can’t take them of you. They only want to see you.
– Newt: *blush deeply*

– Minho: *ngồi cạnh Newt*  Này tóc vàng, cậu có thể kiểm tra mắt tôi được không? Tôi nghĩ là mắt tôi bị làm sao rồi.
– Newt: *ôm mặt Minho* *nhìn thẳng vào mắt Minho* Nói cho tôi biết cậu bị sao nào?
– Minho: Tôi không thể rời mắt khỏi cậu được. Chúng chỉ muốn nhìn thấy cậu thôi.
– Newt: *mặt đỏ ửng*

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

16.
– Newt: You’ll never leave me alone, won’t you?
– Minho: *grin* You already know the answer, Newt.
– Newt: *sigh* Okay. I think I need to call the cops.
– Minho: Why??
– Newt: *smile* Whenever you smile, you take my heart away, Min.
– Minho: Aww.

– Newt: Cậu sẽ không bao giờ để tôi yên nhỉ?
– Minho: *cười* Cậu đã biết rõ câu trả lời rồi mà, Newt.
– Newt: *thở dài* Được rồi. Tôi nghĩ tôi sẽ phải gọi cảnh sát rồi.
– Minho: Tại sao??
– Newt: *cười* Vì mỗi khi cậu cười, cậu lại đánh cắp trái tim tôi Min à.
– Minho: Aww.

_ _ TBC _ _

Posted in Uncategorized

[Fanfic] [The Maze Runner] [Minewt] My hands feel empty when I wake up

– Author: Miyagawa Mitsu
– Pairing: Minewt – Minho/Newt
– Fandom: The Maze Runner
– Tag: The Maze Runner movieverse

Mừng Minewt’s Day!!!!!!!

—————————————————————————————————————————————–

Minho yêu những giấc mơ.

Cậu có thể nhìn thấy cuộc sống ở Trảng hồi trước trong những giấc mơ. Bầu trời với những tia nắng đầu tiên, nhảy múa trên những vầng mây vẫn còn vón cục lại sau một đêm mưa. Mùi đất sau mưa hòa cùng với không khí thoáng đãng tạo nên một cảm giác thoải mái để bắt đầu ngày mới. Những âm thanh vang vọng từ trong Mê cung truyền đến giống như tiếng báo thức gọi các Tầm đạo sinh dậy và chuẩn bị một ngày chạy trong đó.
Minho sẽ thức dậy trước lúc những tiếng động đó vang lên tầm 10 phút. Đó gần như đã trở thành một thói quen khó bỏ của cậu, dù cậu biết việc đó đồng nghĩa với việc mình sẽ ngủ ít hơn những người khác. Nhưng đó sẽ là khoảng thời gian duy nhất cậu thấy được gương mặt lúc ngủ và cảm nhận được hơi ấm của Newt trong vòng tay của cậu.

Minho yêu những giấc mơ.

Không phải khi nào cậu cũng được ngắm nhìn gương mặt Newt lúc vẫn còn đang ngủ ngon lành và yên bình trong vòng tay cậu như lúc này cả. Newt khi đang ngủ giống như một tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp vậy. Đôi mắt nâu giờ nằm sau cặp lông mi cong và dày, gò má hơi ửng hồng lên do lạnh cùng đôi môi mỏng đỏ hồng làm Minho chỉ muốn cúi xuống và đặt một nụ hôn lên đó. Chiếc áo phông quá rộng của Minho mà Newt mặc (Newt rất thích mặc đồ của Minho, và dù Minho không cho cậu đồ mình, Newt vẫn sẽ bằng cách nào đó mà lấy được vài chiếc áo của cậu) không còn ngay ngắn nữa, cổ áo bị kéo lệch sang một bên để lộ dấu hôn ở vai mà Minho mới tạo tối qua trên làn da trắng đẹp đẽ của Newt. Mái tóc vàng rối bù chĩa ra khắp mọi hướng khiến Minho không kiềm chế được mà đưa tay lên chải nhẹ những sợi tóc mềm mại đó vào nếp. Việc đó làm Newt hơi cau mày, cậu lẩm nhẩm gì đó trong vô thức rồi tiến lại gần hơn vào người Minho, đầu vùi vào hõm vai người đối diện.
Nhiều lúc Newt sẽ quay lưng lại, để lồng ngực của Minho ôm lấy tấm lưng gầy của cậu, và Minho có thể cảm nhận được nhịp tim của mình và Newt vang lên, hòa vào nhau và lởn vởn bên tai cậu như một bản nhạc ru ngủ êm ái.
Và lúc nào cũng vậy, bàn tay của cậu và Newt luôn nắm chặt với nhau, giống như một lời hứa mà cả hai không nói ra thành lời về việc sẽ không bao giờ rời xa nhau.

Minho yêu những giấc mơ.

Cậu yêu cái cách mà Newt từ từ tỉnh dậy sau khi nghe những tiếng động từ Mê cung vang đến, lầm bầm gì đó bằng chất giọng Anh đặc biệt đẹp và trầm của cậu và từ từ dịch chuyển ra xa vòng tay mình cho tới khi ánh mắt cả hai gặp nhau. Newt sẽ nở một nụ cười nhẹ rồi vươn người lên và đặt lên môi Minho một nụ hôn chào buổi sáng. Cảm giác bờ môi thô ráp của mình tiếp xúc với đôi môi mềm mại của Newt, dù chỉ trong giây lát, cũng đủ để Minho cảm thấy mình là người may mắn nhất trong Trảng. Cậu sẽ đáp lại nụ hôn đó bằng việc thả một cơn mưa những nụ hôn, phớt nhẹ lên khắp gương mặt Newt và kết thúc bằng một nụ hôn sâu trước khi Newt gõ nhẹ ngón tay lên vai cậu và nhắc về việc cậu phải dậy để chuẩn bị cho việc chạy.

Nhưng Minho ghét một điều.

Đó là khi cậu tỉnh dậy, trong vòng tay cậu không có Newt. Không có gương mặt thiên thần luôn nằm bên cậu ngủ yên bình. Không còn mái tóc vàng rối bù để cậu vùi mặt vào và cảm nhận mùi hương của Trảng vương trên đó. Không còn đôi mắt nâu ngái ngủ nhìn lên cậu khi những tiếng động vang lên. Không còn nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào. Không còn hơi ấm mà tay cậu vẫn cảm nhận. Và không còn bàn tay mà cậu luôn nắm chặt lúc ngủ. Tay cậu giờ đây, chỉ có thể cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí.

Minho ghét phải tỉnh dậy.

I wanna sleep next to you
And I wanna come home to you
I wanna hold hands with you
I wanna be close to you
(Talk me down – Troye Sivan)


– Notes: Đây là fic Minewt đầu tiên mình viết tử tế nên chắc vẫn sẽ có nhiều sai sót và không được như kì vọng Ụ v Ụ Mình muốn cảm ơn những người fan TMR ở VN mà mình biết đã cùng mình đón ngày này. Mình không nghĩ là sẽ tìm được mọi người đâu ;;-;; Gặp được mọi người mình vui lắm ;;-;;
Mong là mọi người đọc và ủng hộ :’>

Posted in Uncategorized

Cảm nghĩ về The Avengers: Infinity War

WARNING: CÓ SPOIL! SPOIL! SPOIL! VUI LÒNG KHÔNG ĐỌC NẾU CHƯA XEM. MÌNH KHÔNG MONG AI ĐÓ BỊ MÌNH SPOIL.

Mười năm để xây dựng lên cả một vũ trụ MCU đồ sộ, tất cả bắt đầu từ Iron Man vào năm 2008.

Đây đối với tất cả những người yêu thích MCU, yêu thích vũ trụ Marvel hay fangirl fanboy của Marvel comics giống như một lời tri ân vậy. Mười năm trôi qua, chúng ta tiếp xúc với tất cả những nhân vật nổi tiếng nhất của Marvel comics như Iron Man; Captain America; The Avengers; tới nhóm Guardian of the Galaxy; Spiderman được “đoàn tụ” với vũ trụ Marvel trong Civil War; tới Black Panther; Doctor Strange, và còn nhiều nhân vật khác nữa, tất cả đều tụ họp ở đây, trong Infinity War. Với một số lượng khổng lồ như vậy, nếu không sắp xếp cẩn thận thì sẽ dễ gây ra sự hỗn loạn và rối mạch phim. Nhưng đạo diễn đã thực hiện việc đó tuyệt vời, chia nhỏ các nhóm siêu anh hùng ra và phân tán khắp nơi, chuyển cảnh liên tục để phim không bị ứ đọng hay thừa thãi ở bất cứ phân đoạn nào. Mỗi nhóm một nơi, làm một việc khác nhau nhưng đều có chung mục đích, đó là ngăn chặn Thanos, ngăn chặn việc một nửa vũ trụ sẽ bị hủy diệt.

Tiết tấu phim nhanh nhưng không quá đà, giữa những màn hành động vẫn có những phút giây giải trí khiến cho người xem thả lỏng được cảm xúc. Chúng không quá lố nhưng lại vừa đủ với những bộ phim của Marvel, đặc biệt là những đoạn của nhóm Guardian, nó mang màu sắc của họ cực nhiều. Mình thích những phút giây đó, khi mà cả rạp đều cười ồ lên và không khí bớt trầm lắng. Mình đi xem với 3 người bạn, và trong lúc xem, tay của mình đều nắm chặt tay của 2 người thân với mình nhất. Trước khi xem phim thì mình xem nhiều meme lắm, thành ra lúc xem phim có vài đoạn liên quan tới meme cũng ngồi không nhịn được cười với đứa bạn, và tay thì càng siết chặt hơn. Mình sợ chứ, vì mình đã biết tất cả trước khi xem rồi. Đúng hơn chúng ta đều đã biết sẽ có chuyện gì xảy ra trong phim, chỉ là vẫn tự lừa bản thân rằng mọi chuyện vẫn ổn thôi…

Mỗi một nhân vật đều mang màu sắc riêng của mình, và dù trong phần phim này, nhiều người nổi bật hẳn lên, nhiều người lại bị chìm đi rất nhiều, mình vẫn rất vui vì họ vẫn thể hiện được cá tính của mình, từ những gì nhỏ nhất. Tony vẫn vậy, vẫn lo lắng cho Spidey rất nhiều, vẫn nói những câu nói mang đậm chất Tony Stark. Spidey vẫn vậy, vẫn nói nhiều và lanh chanh như vậy, luôn nghe và đi theo Tony. Thor vẫn vậy, dù mất tất cả thì anh vẫn toát lên một điều: Anh là một vị thần (lần này Chris Hemsworth đóng rất đạt vai Thor đó, khả năng diễn xuất tuyệt vời luôn đấy!). Tất cả đều làm bật bản thân từ những điều nhỏ nhất, điều mà mình lo sợ sẽ bị mất đi vì có quá nhiều nhân vật trong phim.

Thanos được xây dựng rất tốt, thực sự ra dáng một boss villain cuối cùng (thực sự buồn khi nhìn lại bên DCEU về khoản villain, dù mình là fan DC), tuy nhiên nhóm Black Order thì lại mờ nhạt khi mà không được xây dựng kỹ nên sẽ có nhiều chỗ khiến khán giả cảm thấy thắc mắc hoặc khó hiểu. Lý tưởng của Thanos được thể hiện một cách rõ ràng, mạch lạc nhất. Nó không sai, nhưng cách làm thì lại sai với đa số. Có lẽ cảm xúc sau khi xem về Thanos có nhiều chỗ đối nghịch nhau, ghét có nhưng thương cũng có. Tuy nhiên ấn tượng của mình về Thanos không phải chỉ về lý tưởng hay hành động, mà là ở cách Thanos thể hiện tình yêu của mình với Gamora. Thanos thực sự yêu Gamora rất nhiều. Ông bắt Gamora về chứ không phải giết luôn dù biết cô sẵn sàng giết mình. Và khi bắt về rồi, Thanos vẫn quan tâm cô rất nhiều. Chi tiết Thanos mang đồ ăn đến đưa cho Gamora và nói “Ta nghĩ con có thể đang đói”, cả mình và bạn mình đều thấy ấm lòng. Đoạn đi lấy Soul Stone, yêu cầu đánh đổi để có nó là phải hy sinh người mà mình yêu quý nhất, và Thanos đã khóc. Thanos đã khóc vì Gamora. Nó hơn trong comic rất nhiều, vì đoạn này trong comic không hề diễn tả gì nhiều về suy nghĩ của Thanos hay gì cả, nó chỉ có vài khung tranh và hết, Gamora bị ném xuống. Nhưng lên phim thì khác, nó được đào sâu và kéo dài hơn, và mình nghĩ đó thực sự là nước đi khôn ngoan của đạo diễn khi làm thế. Mình đã khóc ở đoạn này, vì nó cho mình thấy Thanos đã thực sự yêu Gamora ra sao, những giọt nước mắt của Thanos rơi vì Gamora, chúng thực sự đáng quý. Và khi mọi chuyện kết thúc, Thanos đứng đó, nơi mà lần đầu ông gặp Gamora, nhìn lại chính đứa con của mình lúc mình nhận nuôi nó, ánh mắt của ông thực sự dịu đi rất nhiều.

“Did you do it?
“Yeah.”

Không thể không nhắc tới 2 cảnh làm mình khóc nhiều sau đoạn của Gamora là cảnh Tony bị đâm và Mind Stone cùng Vision bị phá hủy. Mình chuẩn bị tinh thần thấy hai người này chết đầu tiên khi xem trailer đấy ( ừ thì nghe muốn đấm thật, nhưng sự thật là vậy, vì RDJ đã hết hợp đồng với Marvel và hello, Vision có Mind Stone trên trán đó, và Thanos đang tìm nó mà) nhưng tới cảnh đó cũng không cầm nước mắt được. Mình nắm tay bạn mình chặt tới nỗi tới chính mình còn thấy đau. Nhưng khác với mình nghĩ, Tony sống và cầm cự được, dù mình không chắc là sẽ bao lâu với vết thương đó, còn Vision thì không. Đoạn của Vision làm mình câm nín. Mình không nói được gì khi mọi chuyện diễn ra, và chỉ lặp đi lặp lại “No, no, no, no…” liên tục khi Thanos dùng Time Stone. Chính tay mình giết người mình yêu nhất có lẽ là vượt quá sức chịu đựng của Wanda, nhưng đó là cách cuối cùng để Thanos không có được Mind Stone. Nhưng khi nghĩ rằng “Tốt rồi! Mind Stone đã bị phá bỏ! Thanos không có đủ 6 viên đá nữa!” thì là lúc Time Stone “tỏa sáng”. Niềm hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng đã bị dập tắt, và mình biết điều gì sẽ đến tiếp theo.

“You can’t never hurt me. I just feel you.
“I love you.”

Mình đã đọc comic rồi, mình biết nó sẽ như thế nào, mình biết cái kết sẽ ra sao, mình biết chuyện gì sẽ xảy ra với tất cả, nhưng mình vẫn không thể giữ bình tĩnh được như một người bạn mình cũng đã đọc comic. Mình biết “con trai” mình sẽ chết, mình biết chứ. Nếu theo mạch của comic thì “con trai” mình sẽ chết trước khi Infinity War diễn ra, và cái chết của nó rất thảm…. Vậy nên dù nó không nhiều đất diễn, dù nó vẫn ngốc nghếch ngây ngô mà bám theo “cái bánh donut khổng lồ” tới cùng, vẫn cố để ở bên cạnh Mr.Stark tới cùng, mình vẫn rất vui vì nó đã được tham gia vào trận chiến. Có cảm giác như chỉ cần nhìn thấy nó, mình đều bất giác cười nhẹ vì bầu không khí mà nó mang lại. Ấm áp đến lạ lùng.

Chuyển chủ đề một chút. Mình có hai nhân vật, hai người mà mình luôn yêu hết mực và coi như “con trai” mình. Là Newt trong The Maze Runner và Spidey của Marvel comics (thực ra thì yêu quý Newt còn hơn cả một “người con” nữa). Mình thích nhiều nhân vật, nhưng nguyên nhân mình biết đến Marvel là nhờ Spidey, nhờ Peter Parker. Có lẽ vì thằng bé chỉ là “con thứ” nên tình cảm mình giành cho nó không thể bằng Newt, nhưng mình vẫn yêu Spidey của mình rất nhiều. Mình đi xem Infinity War, một phần là vì nó. Năm năm chỉ để đổi lấy lúc thằng bé về với “Mr. Stark” của nó, về với Avenger, về nhà. Năm năm để thấy được Spidey mà mình yêu quý thực sự được thể hiện trên màn ảnh, để thấy được “anh bạn hàng xóm thân thiện Spider Man” bước ra từ comic một cách đúng nhất (không phải mình không thích Spider-Man của Tobey hay Andrew, mình thích chứ, đặc biệt là của Tobey). Mình đã mong rằng Deadpool có thể gặp được Spidey của đời hắn, người mà hắn luôn ngưỡng mộ, người mà hắn luôn yêu quý hết mực, người mà hắn sẽ làm tất cả để bảo vệ, người mà vì sự tin tưởng của người đó hắn chịu làm việc tốt. Ước mơ nhỏ bé đó, giờ lại thấy nó xa vời quá. Bạn mình đang trêu mình bằng cách gọi mình là “Bà mẹ có hai người con đi kháng chiến”, lý do cũng vì trong vòng 4 tháng thôi, mình đã đi xem cả hai đứa con của mình chết như thế nào. Cả hai. Đều chết.

Trở về với phim nào. Chuyện gì đến cũng sẽ đến. Lúc con tàu rơi xuống Titan và Thanos di chuyển đến, mình đã nắm chặt tay đứa bạn mình (người cũng coi Spidey là “con” ) và nó cũng siết lại tay mình. Mỗi lần thấy nó, tay mình lại siết chặt lại thêm, và chúng run lên không ngừng. Một phần nào đó trong mình đã mong là không đâu, không như trong comic đâu dù mình biết rằng nó vô vọng. Và tiếng tách vang lên khô khốc cũng là lúc mình biết niềm hy vọng nhỏ bé của mình nát vụn.

Mantis tan biến, Drax tan biến, Doctor Strange, Star Lord, từng người một tan thành bụi. Và tới Spidey. Thằng bé lao vào ôm chặt Tony, liên tục nói nó thấy không ổn. Tony cũng ôm chặt lấy nó để trấn an, nhưng mình nghĩ cũng vì ông sợ mất thằng bé. Để rồi khi Spidey nằm xuống và tan biến, mình khóc nấc lên trong rạp, tay vẫn nắm chặt tay bạn mình. Thực sự RDJ đóng đoạn đó rất rất đạt, khi mà ông ôm lấy bàn tay vẫn còn dính “bụi” của Spidey. Ông thương thằng bé nhiều lắm, và chính ông cũng tự đổ lỗi cho mình vì là người kéo thằng bé vào chuyện này, tự hứa sẽ bảo vệ nó nhưng rồi lại để nó biến mất trong vòng tay của mình. Nó giống như lúc Tony nhìn thấy Spidey nằm bất động sau khi đánh nhau với Ant-Man xong vậy. Ông sợ nó gặp chuyện, và ông sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu thằng bé bị làm sao, vì ông chính là người kéo nó vào những chuyện này. Còn đối với mình, ngoài cảm thấy tim mình nát vụn, bụng quặn lên và nước mắt cứ trào ra không thể kiểm soát, mình không nghĩ được gì nữa. Đứa con mà mình yêu, đứa con còn lại trên màn ảnh lớn, cũng đã chết rồi.

Liệu một năm nữa khi có Avenger 4 Spidey có thể quay trở lại không? Có thể.

Liệu còn bộ phim nào về Spidey không? Có thể.

Liệu Spidey sẽ sống lại cùng những người khác? Có thể.

Liệu mình có vui nếu những chuyện đó xảy xa? Đương nhiên là có.

Nhưng mình có quên đi việc con mình đã chết không? Chắc chắn không.

“Mr.Stark I’m not feeling good.
“I don’t wanna go, I don’t wanna go, I don’t wanna go.”
“I’m sorry.”

Tổng kết chung thì Infinity War đã kết thúc hoành tráng mười năm MCU của những người đi trước, mở ra thời kì mới của những người theo sau và tiếp nối những chuyện dang dở, rộng hơn cùng với X-Men và sẽ ra mắt nhiều superhero hơn nữa. Đánh giá về nội dung, nó không đặc sắc như nhiều phần khác, điều này có thể bỏ qua vì nó đã gồm quá nhiều người rồi, không thể tập trung vào một điều gì đó được cả. Cái kết có lẽ là không có hậu với nhiều người, nhưng với mình thì nó đẹp hơn comic rất nhiều rồi (comic thực sự vả mình muốn gãy cổ luôn ấy… nên yeah, phim ổn hơn rất nhiều). Mình mong chờ Avenger 4 năm 2019, mong là dàn cast sẽ lộ diện sớm, đặc biệt là Captain Marvel ( hóng tạo hình của chị ấy, mình có ấn tượng tốt với Captain Marvel).

Mười năm MCU khép lại một giai đoạn, gian đoạn mới giờ sẽ bắt đầu.

*Đánh giá: 8.5/10

Posted in Minewt, The Maze Runner

[Fanfic] [The Maze Runner] Minewt Pickup Lines Collection (3)

9.
– Minho: *watching Newt quietly* *sigh* Could you stop doing that? Do you ever feel tired?
– Newt: *confuse* Doing what?
– Minho: Walking around in my head and playing with my heart.

– Minho: *yên lặng nhìn Newt* *thở dài* Cậu có thể ngưng làm vậy không? Có bao giờ cậu thấy mệt không vậy?
– Newt: *khó hiểu* Làm gì cơ?
– Minho: Lượn lờ trong tâm trí tôi và chơi đùa với trái tim tôi.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

10.
– Minho: I heard you have a crush on me. That’s cute babe *wink*
– Newt: ….. We are married, Min.
– Minho: Still cute.

– Minho: Anh nghe nói em thích thầm anh. Đáng yêu lắm đó cưng *nháy mắt*
– Newt: ….. Chúng ta cưới nhau rồi, Min.
– Minho: Vẫn đáng yêu.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

11.
– Minho: Hey, how was heaven when you left it?
– Newt: Boring because you wasn’t there.

– Minho: Này, khi cậu rời khỏi thiên đường thì nó đang như thế nào vậy?
– Newt: Chán lắm vì cậu không ở đó.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

12.
– Minho: Hey blonde! Oh I’m sorry, but what is your name again?
– Newt: It’s…
– Minho: Can I call you “Mine”? *wink*
– Newt: *blush* It’s… It’s okay.

– Minho: Này tóc vàng! Oh tôi xin lỗi, nhưng tên cậu là gì ấy nhỉ?
– Newt: Là…
– Minho: Tôi có thể gọi cậu là “Mine” được không? *nháy mắt*
– Newt: *đỏ mặt* Đ… Được.

– – TBC – –