Posted in Boku no Hero Academia, TodoDeku

[TodoDeku] Gặp lại

Lần đầu gặp nhau, cậu chỉ là một hiệp sĩ vô danh, chưa ai biết đến. Nhưng cậu lại có một ước mơ, đó là trở thành hiệp sĩ mạnh mẽ nhất. Tôi muốn được như All Might, muốn trở thành số 1, muốn đem lại cho mọi người hy vọng. Cậu đã vừa cười vừa nói với tôi điều đó, ngày mà cậu và những người bạn của cậu tìm tới tôi để ngỏ ý mời tôi gia nhập vào nhóm.

Cậu là một người thích tìm hiểu. Ngoài thanh kiếm, cậu lúc nào cũng mang theo một cuốn sổ để ghi lại bất cứ điều gì cậu cho là hữu ích, hoặc là những thứ mà cậu quan sát và học được về thế giới, về những người mà cả nhóm gặp.
Cậu là một người luôn hướng về phía trước. Mỗi lúc gặp thất bại, sự chán nản hay nỗi thất vọng không hề xuất hiện trên gương mặt cậu, thay vào đó là nụ cười tươi cùng với câu nói : Lần tiếp theo sẽ được.
Cậu là một người dễ bị lợi dụng. Trong suốt chuyến phiêu lưu, không biết bao lần cậu bị người khác lừa, nhưng cậu đều bỏ qua chúng và nở nụ cười coi như chưa có chuyện gì diễn ra.
Cậu là một người bạn tốt. Cậu luôn quan tâm tới người khác hơn chính bản thân mình. Hình ảnh cậu người đầy vết thương, chạy về phía những người khác sau khi trận chiến kết thúc để hỏi họ có sao không trong khi chính mình lại là người bị thương nặng nhất, chúng vẫn in sâu trong tâm trí tôi.
Nhưng cậu cũng là một người bạn tồi. Nếu không phải do cậu lao ra đỡ cho tôi, có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, cậu sẽ vẫn còn bên cạnh tôi. Vẫn sẽ là Midoriya hồn nhiên, vẫn là người mà tôi luôn bất giác hướng ánh mắt tới, là người luôn bối rối nhìn xung quanh rồi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn trước khi ngủ, và mỗi sáng thức dậy, người đầu tiên tôi gặp sẽ là cậu. Nhưng cậu lại nằm trong vòng tay tôi, máu ở vết thương trên ngực không ngừng chảy. Và giữa những câu nói đầy tuyệt vọng của tôi, cậu chỉ nhẹ nhàng cười và nói. Chúng ta sẽ còn gặp lại.

Có thể phải không….

Tôi đã luôn chờ, chờ để gặp lại cậu….

Lần thứ hai tôi gặp cậu, thời gian không biết đã trôi qua bao lâu rồi. Vẫn là cậu ngày xưa, vẫn là giọng nói ấy, ánh mắt ấy, ước mơ đấy, nhưng đã không còn là “của tôi” nữa rồi.

Chào cậu! Tôi là Midoriya Izuku. Kia là hai người bạn của tôi, Uraraka Ochako và Iida Tenya. Chúng tôi đang cố gắng trở thành những anh hùng xuất sắc nhất. Cậu…. có muốn đi cùng với chúng tôi không?

—————————————————————————————————————————————–

P/s: Viết từ trưa rồi nhưng giờ mới đăng và chỉnh sửa được =v= Nhưng cố thế nào thì cũng không chỉnh được kiểu viết cụt lủn bây sạch cảm xúc này OTL Đã định sẽ viết dài hơn, nhưng rồi cuối cùng cũng không kéo nó thêm ra được ;-;
Chúc mừng sinh nhật Todoroki Shoto a.k.a cậu bé Close up lửa băng của Mitsu :3

Advertisements
Posted in Không đề

[Không đề – 2]

Cậu có nghe về Hanahaki chưa?
Tớ chưa. Hana à… Nó có liên quan tới hoa sao?
Đúng vậy. Hanahaki là một căn bệnh. Một căn bệnh sẽ khiến cậu ho ra hoa.
Hể? Thật sao? Nghe có vẻ hay đó!
Không hay như cậu nghĩ đâu. Nó là căn bệnh của sự đau khổ, của sự cô đơn, của tình cảm đơn phương một ai đó. Khi cậu thầm thích một người, cơ thể cậu sẽ khiến cậu ho ra những cánh hoa. Những cánh hoa mong manh, nhỏ bé, tượng trưng cho tình yêu cậu dành cho người đó.Những cánh hoa nhỏ bé sao? Nó sẽ đẹp như thế nào…

Chúng rất đẹp, có lúc nhẹ nhàng và thanh khiết, có lúc lại cực kì rực rỡ … Tình cảm càng sâu đậm, cậu sẽ càng ho ra nhiều.

Một căn bệnh đẹp mà vô hại sao?

Cậu ngây thơ quá. Ẩn sau những cánh hoa đó là cái chết. Những cánh hoa đó hút sự sống của cậu để hình thành. Càng ho ra nhiều, sức khỏe của cậu sẽ càng yếu. Và rồi đến một ngày, cậu sẽ chết cùng với những cánh hoa.

Chẳng lẽ không có cách chữa sao?

Có chứ. Có hai cách. Một là từ bỏ chúng, từ bỏ tình cảm mà mình đang có. Tự nguyện hoặc không. Loại bỏ nó và cậu sẽ tự do. Không còn những cánh hoa, không còn những tình cảm mà ta không chắc có được đáp lại không. Quyết định từ bỏ hay giữ lại, thực sự rất khó khăn.

Còn cách thứ hai?

Là tình cảm của cậu được đáp lại. Người cậu thầm thích cũng thích cậu. Và khi đó, những cánh hoa sẽ biến mất. Nhưng trường hợp đó rất ít khi xảy ra.

Một căn bệnh lạ thật đấy… Mà sao cậu lại biết rõ về nó như vậy?

Tớ thích tìm hiểu về nó. Nó rất đẹp … Cả cảm giác khi mình ho ra cánh hoa nữa. Vừa đau, vừa dễ chịu.

Hanahaki đẹp thật đấy. Tớ vừa muốn vừa không muốn nhìn thấy chúng. Những cánh hoa ấy. Một tình cảm không có hồi đáp sao…

Cậu đã có người yêu rồi còn gì. Sao gặp nó được chứ.

Còn cậu thì sao?

Một nụ cười buồn

Sẽ tới lúc tớ nói cho cậu biết. Giờ thì đi đi, người yêu cậu đang gọi kìa.

Vẫy tay chào, cúi xuống ho nhẹ một tiếng. Vài cánh hoa đào rơi xuống. Hồng, mềm mại, và điểm trên những cánh hoa là màu đỏ của máu.

Tình cảm của tớ sẽ chẳng bao giờ được đáp lại. Vì người đó là cậu, bạn thân à.

(13:43 – 22/10/2017 – Viết ở Trường quân sự Tiền Giang – 1 tuần trước khi về)

Posted in Boku no Hero Academia, TodoDeku

[TodoDeku] Tạm biệt

Bụi. Bụi tràn ngập trong không khí, lẫn với mùi tanh của máu. Cả cơ thể đau nhức, trong miệng toàn là vị tanh nồng, muốn cử động một chút cũng rất khó khăn.

Vết thương trước ngực vẫn tiếp tục chảy máu, có vẻ là không thể chữa được nữa.
Xung quanh vang lên vài tiếng nói ở xa xa cùng với tiếng đổ sập của một tòa nhà. Một cơn sóng bụi nữa lại ập đến, nhấn chìm mọi thứ. Tiếng nói ngày càng gần, hình bóng của người đó cũng dần hiện rõ. Là Midoriya.
Gương mặt cậu dính đầy bụi và máu. Vết thương ở tay dù đã được băng lại nhưng vẫn đang chảy máu. Cậu chạy lại chỗ tôi, quỳ sụp xuống rồi nâng người tôi dậy. Lo lắng, sợ hãi, đau khổ… tất cả đều đang hiện rõ trên nét mặt của cậu.
– Todoroki! Cậu nghe thấy tớ không Todoroki? Cố gắng lên, tớ sẽ tìm người tới giúp, tớ sẽ…..
– Midoriya, nhìn tớ đi….
Vươn tay lên chạm nhẹ vào má cậu, cố gắng hướng ánh mắt cậu về phía mình. Sợ hãi, đau khổ, tuyệt vọng. Ánh mắt của cậu hiện rõ chúng. Và những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cậu, rơi xuống mặt tôi. Mặn chát, lẫn cùng vị tanh của máu và bụi.
Những giọt nước mắt giành cho tôi.
– Todoroki, tớ sẽ….tìm người giúp…. ai đó….. cậu sẽ không sao đâu…. sẽ ổn thôi…. chúng ta…. sẽ ổn thôi….
– Đừng khóc. Đừng rơi nước mắt vì tớ, Izuku…..
– Todoroki….
– Gọi tên tớ, Izuku…
– Shoto…. Đừng bỏ tớ…. Tớ xin cậu… Đừng bỏ tớ lại…. Chẳng phải cậu đã hứa cậu sẽ không sao mà… Chúng ta sẽ cùng với nhau mở văn phòng riêng, sẽ cùng sát cánh bên nhau…. Cậu đã nói vậy mà…. Cậu đã hứa…
– Izuku… Xin lỗi cậu… Lời hứa đó…. sẽ không thành hiện thực… Để cậu lại thế này, tớ thật sự là một kẻ tồi tệ… Nhưng có thể bảo vệ được cho cậu… vậy là ổn rồi.
Những tiếng nói khác bắt đầu vang lên ở khắp nơi, bóng người chạy lại càng gần. Là những người khác. Tiếp viện đến rồi.
– Shoto… Xin cậu…
Cậu đang ôm chặt lấy tôi. Ôm chặt lấy những tia hy vọng cuối cùng. Đừng khóc vì tôi Izuku. Tôi đã làm cậu đau khổ, điều mà tôi đã hứa sẽ không bao giờ để cậu trải qua. Xin lỗi vì đã không thực hiện được nó. Xin lỗi vì đã không thể cùng bước tiếp với cậu. Xin lỗi vì đã bỏ rơi cậu. Xin lỗi….
Cố vươn người lên với chút sức lực cuối cùng, nhìn vào đôi mắt cậu lần cuối, đôi mắt xanh màu lục bảo luôn ánh lên nét hồn nhiên, lúc tràn đầy quyết tâm, lúc dịu dàng trìu mến, và luôn bừng sáng mỗi khi nhìn tôi. Lúc này cũng vậy, hình ảnh phản chiếu lại trong mắt cậu vẫn là tôi, nhưng chúng đã mất đi những tia sáng vốn có, chỉ còn lại sự đau khổ và tuyệt vọng.
Đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Tất cả những kí ức xưa đều ùa về như thước phim quay chậm. Chỉ có thể ôm cậu và nói


 Tạm biệt

—– Gửi tặng page TodoDeku Fanpage Vietnam —-

Posted in Không đề

[Không đề – 1 ]

Có bao giờ bạn muốn tan vào nước; được trở thành làn sóng mát lành đi du ngoạn khắp những nơi tuyệt đẹp nhưng đầy nguy hiểm của Trái Đất, lưu lại nơi đó trong tích tắc và rồi lại rời đi vội vàng; được trở thành những bọt nước của biển xanh, luôn hướng về đất liền với nỗi niềm nhung nhớ; được trở thành những hạt muối nhỏ giữa vô vàn những thứ giống ta nhưng lại mang những tâm tư khác nhau?

Tôi muốn mình được nước ôm lấy, để cảm nhận những cơn sóng, để hiểu được tâm tư của bọt biển, để phân biệt những hạt muối nhỏ bé và để có thể hiểu rõ sự sống của mình. Thấy được sự tĩnh lặng bên tai và trong trái tim mình. Thấy được cánh cửa đang mở ra đón chào ta.

Và sâu trong tâm trí của ta, là sự giải thoát.

 
1:00 – 4/7/2017

Posted in Boku no Hero Academia, TodoDeku

In the name of love

Midoriya, cậu tin tớ chứ?

Cậu sẽ tin tớ khi tớ nói sẽ đỡ được cậu khi cậu rơi xuống từ tòa nhà cao? Sẽ có mặt kịp thời khi cậu cần tớ? Sẽ luôn bên cậu khi cậu gặp nguy hiểm?

Cậu có tin tớ khi tớ nói sẽ ở bên cậu và cùng cậu đi qua sóng gió? Sẽ là người dẫn đường cho cậu khi cậu không thể nhìn thấy được ánh sáng? Sẽ luôn bên cậu khi cậu không có ai ở bên?

Cậu tin tớ khi tớ nói cậu là ánh sáng đời tớ không? Rằng cậu là người đã cứu tớ thoát khỏi địa ngục của chính mình? Rằng cậu đã giúp tớ là chính tớ?

Cậu có tin tớ khi tớ nói tớ sẽ là người mà cậu cần? Sẽ là người xoa dịu những đau đớn của cậu? Sẽ là người bảo vệ cậu khỏi những điều gây tổn thương cậu?

Tớ sẽ thực hiện tất cả những điều đó, vì cậu, Midoriya. Nhân danh Tình yêu, hãy lấy tớ.

Tớ sẽ khiến cậu hạnh phúc.

 

P/s: Mình biết là nó không được hay và lặp từ nhiều, nhưng mình không muốn sửa. Vì với mình cảm xúc nó chỉ đến trong phút chốc, nên những gì viết ra nên được giữ nguyên như vậy.
(Và nếu đứng vào vị trí của Todoroki thì mình cũng không nghĩ lúc cảm xúc đang dâng lên như vậy mà lại chọn lọc vốn từ để nói đâu =]] )

____________________________________________________________________________________________

Posted in Boku no Hero Academia, TodoDeku

Những lúc tôi không thể viết tử tế =]]

1.

Buổi tối, tại Bệnh viện đa khoa Hosu:
– Iida: Todoroki, Midoriya, hai cậu ngủ ngon.
– Mido: Chúc cậu ngủ ngon, Iida.
– Todo: Ngủ ngon.
– Mido: Cậu chưa ngủ sao Todoroki?
– Todo: Tớ chưa buồn ngủ. Cậu ngủ trước đi.
– Mido: Vậy cậu ngủ sau nhé!

– Todo: *ngắm Mido đang ngủ* Gương mặt lúc ngủ, dễ thương quá…

Sáng:
– Mido: Chào buổi.. Woa Todoroki, đêm qua cậu không ngủ được à? Mắt cậu thâm quá!
– Todo: Tớ đã thức cả đêm để ngắm một thiên thần…
– Mido: Thiên thần?
– Todo: Phải. Là cậu.
– Mido: ……..

2.

– Todo: *bất ngờ ôm Mido*
– Mido: * giật mình* Chuyện….. Chuyện gì vậy Todoroki? Cậu…… Cậu sao thế?
– Todo: Tớ cạn năng lượng rồi. Có thể để tớ ôm cậu một lúc để sạc lại không?
– Mido: S….. Sạc á? N….. Nếu cậu mệt thì có thể xuống phòng y tế mà…..
– Todo: Tớ chỉ cần cậu thôi. 

3.

– Todo: Midoriya, cậu ăn mì soba không?
– Mido: *ngạc nhiên* Tớ có.
– Todo: Nói “A” đi nào. Tôi đút cho cậu.
– Mido: *ngại* *nhìn xung quanh* A…..
– Todo: *đút cho Mido* *đang rất kiềm chế trước sự dễ thương của Mido*

4.

– Todo: Midoriya, cậu còn dính cơm trên mặt kìa.
– Mido: *hoảng* Woa….. Vẫn còn sao? Ở đâu vậu Todoroki?
– Todo: Ở đây này *lại gần* *liếm*
– Mido: *xì khói*

 __ TBC __