Posted in Harry Potter

[Harry Potter] Letters to Fred

4.Ginny

Proofreader: Ximiiesk

            Gửi Fred,

Em không thể tin được mẹ bắt em viết lá thư này. Em đã nói với bà ấy em không muốn và điều đó sẽ chỉ khiến mọi chuyện trở nên khó khăn hơn nếu như em phải nghĩ về tất cả những điều đã xảy ra, nhưng biết sao được. Có vẻ chia sẻ cảm xúc là một việc tốt. Với cái gì? Một mẩu giấy? Một chút mực? Em rất thích chia sẻ cảm xúc của mình, nhưng là với người anh của em. Giống như mọi khi vậy. Ngoại trừ việc giờ em không thể nữa, mẹ nói.

Em đã biết anh kể từ khi còn bé và dù anh không thể nói mình có các đặc quyền giống em nhưng chúng ta là những người anh em ruột tuyệt vời. Đánh nhau, cãi nhau, chơi khăm nhau… tất cả những việc mà chúng ta nên làm. Tất cả những việc chúng ta đã định làm. Em đã từng nghĩ em ghét anh và em coi thường việc anh và George trêu chọc em nhưng giờ em đã nhận ra rằng anh làm vậy để khiến em mạnh mẽ hơn. Em không phải là một con bé ngờ nghệch nào đó không thể tự bảo vệ bản thân mình. Em là một người nhà Weasley và điều đó có ý nghĩa to lớn.

Em không thể đứng nhìn gia đình mình suy sụp như lúc này. Mẹ không ngừng khóc nức nở. Ba thì cách biệt và… buồn. Em không gặp được Ron nhiều nhưng em biết anh ấy yêu quý anh, và cũng đang rất đau lòng. Và George – à, em đoán là anh có thể tự tưởng tượng được. Cứ hình dung việc mất đi một nửa của chính mình, tưởng tượng điều đó ảnh hưởng tới một con người như thế nào. George bây giờ thì như thế đấy.

Em nhớ anh kinh khủng. Em không thể đến Tiệm phù thủy quỷ quái nhà Weasley nữa vì em cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy cửa hàng và đi vào mà không có anh. Và có nhiều lần em vào đó và nhìn thấy George, chỉ là một cái nhìn thoáng qua mái đầu đỏ hung và em tưởng đó là anh. Em phải rời đi ngay vì em và George làm các khách hàng khó chịu với việc khóc lóc của em.

Anh biết không? Việc này thật vô nghĩa. Em chỉ đang nhớ lại những kí ức mà em muốn quên đi. Sự thật là em yêu anh. Tất cả mọi người đều thế. Hơn bất cứ điều gì. Em đoán rằng những lá thư của bọn em sẽ khá giống nhau nhưng chúng đều có nhiều ý nghĩa khác nhau đối với mỗi người trong bọn em. Nó có thể không hoàn toàn giúp được gì nhưng mẹ đã đúng, tất cả đều chật vật khi nói đến anh. Mắc kẹt giữa việc muốn quên đi và muốn nhớ một cách đầy tuyệt vọng.

Em sẽ không quên anh đâu Fred.

Từ đứa em gái nhỏ yêu quý của anh,

Ginny.
Ciao! Mình đã trở lại rồi đây! Lầy tới tận giờ =v= Thực ra cũng do beta reader của mình bận nên không làm được, mình thì bây giờ mới đi tìm người làm tạm thời được. Mong là mọi người chưa quên cái nhà nhỏ của mình =]] Hiện giờ mình làm cùng với Ximiiesk, mong mọi người ủng hộ =]]

Posted in Uncategorized

CNT, thanh xuân và tôi…

Không có gì là mãi mãi. Cuộc chơi nào cũng phải có kết thúc. Chuyến tàu nào cũng sẽ tới điểm dừng. Và chuyến tàu mang tên “Hoài niệm màu be” của khóa học Chuyên Nguyễn trãi 2014 – 2017 cũng đã tới điểm dừng ngày hôm qua, cùng với số 0 màu xanh trên cột countdown dựng ở một góc trường, góc của dãy nhà B – dãy nhà của khối 12.

Ba năm, khoảng thời gian quá ngắn để ta có thể ngồi xuống và suy nghĩ một cách cẩn thận. Ba năm trôi qua chỉ như một cơn gió thoảng. Mới ngày nào chúng ta còn là tân học sinh, một đám nhóc mới chỉ bước chân vào trường, có quá nhiều cái bỡ ngỡ và lạ lùng, để rồi giờ đây đã mang danh những cựu học sinh CNT khóa 2014 -2017.

Chuyên Sử 14-17 là ngôi nhà mà tôi thuộc về. Ngôi nhà không hoàn hảo vì những thành viên lúc nào cũng quậy phá, lúc nào cũng cãi nhau, lúc nào cũng đội sổ, và thái độ lúc nào cũng không tốt. Mỗi lúc nghe thấy câu “Lớp 12 Sử xếp thứ 12” vào sáng thứ Hai mà thấy ghét lớp lắm. Ghét, nhưng cũng yêu lắm.

Là một người lúc nào cũng chỉ thu mình lại một góc và không nói gì, ấn tượng đầu tiên của tôi với những người khác là như vậy đấy. Và rồi từ một người sống thu mình, dần dần đã được những người trong gia đình đó lôi ra ngoài cái góc nhỏ đó, hòa mình vào với lớp. Tuy chỉ là một con người mờ nhạt giữa tập thể, nhưng khi đọc được những dòng lưu bút được viết cho mình, đọc được những ấn tượng của họ về tôi sau ba năm, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường.

Ở với lớp này, dây thần kinh nhục đứt sạch rồi. Lúc nào cũng có điện thoại thủ sẵn để chụp ảnh dìm hàng bọn nó. Răng đứa nào cũng mài sắc, chỉ chờ có cơ hội là “cắn” thôi. Lớp hở một chút là cãi nhau, còn vài năm nữa cố mà chịu đi. Bọn em hứa sẽ cố gắng. Bọn em hứa sẽ không tái phạm. Chuyên Sử chứ có phải chuyên Toán đâu mà cô cho bài khó vậy. Bọn em không biết gì Tiếng Anh đâu. . .
Những câu nói đó, giờ muốn nghe lại, chắc là không thể rồi…

Là khóa cuối cùng của cô chủ nhiệm nhưng lúc nào cũng làm cô buồn, cô phải lo lắng vì những trò quậy phá, những lần đội sổ, hay những tai nạn không đáng có. Và dù chúng tôi có làm gì, cô cũng chỉ tâm sự với lớp nhẹ nhàng chứ không phạt nặng gì cả. Những năm tháng cuối cùng được làm học trò của cô, là những ngày tuyệt vời nhất.

Xa trường, bạn có điều gì hối hận không? Tôi thì có, hối hận nhiều lắm, muốn làm lại nhiều lắm, muốn ở lại mãi mãi, không muốn phải chia xa.Nhưng thời gian đâu cho ai cơ hội được quay lại. Khi đã qua rồi, chỉ còn là quá khứ. Cái ước muốn quay về ấy, sẽ mãi mãi là không thể. Lễ trưởng thành mà ta đã trải qua cũng là lúc đánh dấu việc ta sẽ phải rời mái trường để đi đến những chân trời mới, đi theo ước vọng của mình. Sẽ là tương lai mỗi đứa một nơi, người lên Hà Nội, người vào trong Nam, người đi du học. Mong muốn được một buổi họp lớp đầy đủ sao lại xa vời quá, nhưng cũng đáng để mong chờ, phải không?

Tạm biệt nhé CNT. Tạm biệt Chuyên Sử 14-17. Cảm ơn vì ba năm….

 

(Đôi lời tâm sự của một người đã không còn là học sinh)

Posted in Uncategorized

[Harry Potter] Letters to Fred

5. Ron

Gửi Fred,

Em không thể tin được điều này, nếu em thật lòng. Nó không ổn chút nào khi em cầm chiếc bút lông này. Nhìn nó lượn bên trên tấm giấy da trong khi em nhìn vào tên anh trên trang giấy và nhận ra rằng anh sẽ không bao giờ đọc được nó. Ý em là, em chưa từng bao giờ là người cho mấy hoạt động học thuật như viết lách, và cả anh cũng vậy, cho nên tất cả… việc viết lách này thực sự làm em phiền lòng nhưng đó không phải là ý em muốn nói. Em cảm thấy điều đó không đúng bởi vì lý do mà em đang làm nó.

Mẹ bắt cả gia đình phải viết. Bà ấy nói không có ai khác phải đọc những bức thư. Rằng bọn em có thể giữ chúng cho riêng mình. Em nghĩ điều đó làm việc này trở nên khá vô nghĩa nhưng nó làm mẹ vui. Đó là điều hiếm có lúc này. Và… vậy đó, có lẽ nó sẽ giúp em nữa. Em không nghĩ như vậy, nhưng em phải thử làm gì đó.

Anh khiến em phát điên. Thực sự phát điên. Kể tên một trò chơi khăm gớm ghiếc và nguy hiểm và em cam đoan với anh rằng em đã phải chịu đựng qua trò đó. Nhiều hơn một lần. Em là nạn nhân của thí nghiệm này đến thí nghiệm khác. Em chắc rằng em là lí do mà Tiệm phù thủy quỷ quái nhà Weasley thành công tới vậy, em là mục tiêu cho mọi thuốc pha chế mà thuốc độc kinh khủng mà anh chế tạo và vì thế là một… chuột bạch phép thuật; dùng để thỏa mãn sự tò mò của anh.

Nhưng em thích điều đó.

Ờ thì, đó là một lời nói dối đấy. Em ghét điều đó vào lúc đấy, nhưng ta sẽ không biết mình có gì đến khi nó biến mất, phải không? Em sẽ làm bất cứ điều gì lúc này. Bất cứ điều gì. Nếu như nó đồng nghĩa với việc lại bị anh và George chơi khăm Những điều mà em sẽ cho đi để có thể nhìn thấy anh cười với anh ấy… khiến mẹ cười… khiến tất cả mọi người cười.

Khi mà ai đó mất đi thì ta sẽ không nhận ra nhưng họ thường là người giữ cho gia đình bên nhau. Và một khi họ ra đi, những vết nứt mà trước đó được hàn gắn bằng tình yêu thương giữa các thành viên trong gia đình yếu dần đi, những sai lầm bắt đầu lớn dần lên và gia đình bắt đầu bị chia rẽ. Em ghét phải nói tới điều này, nhưng điều đó đang xảy ra với gia đình của chúng ta. Hoặc ít nhất thì nó cảm thấy như vậy. Mẹ và ba đang cố gắng để mạnh mẽ, tất cả đều đang cố gắng, nhưng điều đó rất khó khăn. Nó thực sự rất khó. Em nghĩ nó sẽ luôn là điều khó khăn.

Em nhớ anh rất nhiều. Em có lẽ chỉ là một đứa em trai ngốc nghếch, nhưng không có nghĩa là chúng ta không… thân thiết với nhau. Còn trẻ và có thể lợi dụng, với phòng ngủ nhỏ nhất, chiếc chổi gãy, trao lại cho em những chiếc áo len và chiếc đũa gãy là em trong mắt anh và những người khác. Em đã từng tin rằng mình bị gạt ra, rằng em chỉ đứng thứ năm. Và điều mà em nhận ra lúc này là chuyện đó hoàn toàn đúng. Bị gạt ra ngoài là để trở thành một người nhà Weasley. Chúng ta đều bị gạt ra. Em và Ginny bị anh và George gạt ra. Chúng ta đều bị ba và mẹ gạt ra. Bị gạt ra ngoài khi mà Charlie ra đi để học về rồng, bị gạt ra khỏi cuộc chơi của mỗi người, khỏi trò chơi khăm của mỗi người. Nhưng điều giữ chúng ta gần nhau là tình yêu thương. Tình yêu thương luôn ở đó.

Tất cả đều tự hào về anh và kể cả nếu như em có sự dũng cảm bằng một nửa của anh thôi, Freddie, em cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc. Em không phiền làm người đúng thứ hai, hay thứ năm. nếu như anh đứng nhất. Miễn là anh đứng thứ nhất.

Điều này không giúp được gì cả. Em đang nói chuyện với tờ giấy, phải không? Em rất muốn tự lừa dối bản thân và nói rằng anh ở đây, nhưng anh không ở đây. Và đó là điều đau đớn nhất. Đó là tất cả mà việc viết lá thư ngu ngốc này đang buộc em phải nhận ra.

Em yêu anh Fred. Tất cả đều yêu anh, nhưng đặc biệt là George. Anh ấy đang khó khăn để tiếp nhận chuyện này. Em không nghĩ rằng chúng ta sẽ hồi phục được. Làm sao có thể chứ? Tất cả những gì em muốn nói với anh là cảm ơn. Cảm ơn vì những khoảng thời gian ta có với nhau và vì đã dũng cảm.

Nạn nhân luôn được yêu thương, bị tổn thương tâm lý từ những thí nghiệm của anh, cũng được biết đến như là em trai anh,

Ron.

 

– Đôi lời: Cảm ơn Gabi vì đã giúp tớ dịch lá thư này. Nó thực sự rất khó để dịch sao cho đúng và sát nghĩa nhất. Dạo gần đây mình bận quá, năm cuối cấp nhiều thứ đè nặng, lại phải lúc nào cũng chạy deadline, thành ra không có thời gian để dịch hay viết gì cả. Nhưng vẫn cảm ơn những người đã ghé qua cái động của mình [cúi]

Mong mọi người đọc vui vẻ ^^

Posted in Harry Potter, Uncategorized

[Harry Potter] Letters to Fred

3. Arthur

 

Gửi Fred,

Molly bảo ba viết lá thư này cho con. Ba không biết điều này sẽ giúp gì nhưng mẹ con bảo ba có vẻ  rất đau buồn mỗi khi nhắc đến con và viết chúng ra sẽ có thể giúp được. Ba chỉ mong là nó có thể giúp được phần nào. Thực ra ba không nghĩ vậy lắm, nhưng dù sao cũng chỉ còn cách này để thử. Một cách còn lại duy nhất có thể xóa đi nỗi đau.

Oh, Fred. Ba hối hận rất nhiều. Ba đã không ở đó với con và Goerge. Chúng ta chưa bao giờ có đủ thời gian bên nhau nhưng khi chúng ta có thời gian thì những lúc đó đều kết thúc với việc ba la mắng con. Ba hối hận điều đó hơn bất kì điều gì. Ba sẽ đến tận cùng thế giới để chỉ nói rằng ba yêu con và sẽ đưa con đến giải Quidditch World Cup lần nữa. Ba có thể từ bỏ mọi thứ để có chút thời gian để ….. có thể cho con biết một cái phích cắm của Muggle hoạt động như thế nào trong khi con cho ba xem mấy kế họach tinh nghịch cũng như thực hiện mấy trò đùa yêu thích của con.

Ba nhớ con. Ba không biết diễn tả nó như thế nào nhưng có một cặp song sinh là một điều gì đó rất đặc biệt. Chúng ta đã luôn coi đó là điều hiển nhiên vì ta luôn thấy hai người và không bao giờ thấy chúng bị tách rời, càng không thể nói chúng sẽ tách rời. Và rồi một ngày chúng bị chia tách mãi mãi. Và rồi ta phải chấp nhận rằng tất cả những gì mà ta còn lại là một nửa của chúng và ta sẽ không bao giờ có thể hiểu rõ được giá trị của cặp song sinh mà ta đã từng có.Không chỉ riêng với một người nào cả và giờ đây ba có một đứa con đã chết và một đứa hoàn toàn suy sụp.

Gia đình đã không còn như lúc trước khi mà con đã mất và ba nghĩ rằng nó sẽ không thể nào trở lại như cũ được. Không phải vào Giáng Sinh, dù con vẫn nhận được một chiếc áo len. Không phải vào sinh nhật của con và càng không là bất kì lúc nào khác. Một mảnh ghép đã bị mất và mảnh ghép đó sẽ không thể và không bao giờ có thể thay thế được. Giống như trò chơi xếp hình của Muggle vậy; khi mà một phần bị mất và tất cả bị phá hủy. Tuy nhiên trong trường hợp này thì lại là trái tim của mọi người.

Ba sẽ dừng viết ở đây vì sau cùng, con không có ở đó mà phải không? Ba chỉ đang nói chuyện với tờ giấy. Và đó là tất cả những gì mà ba sẽ nói với một tờ giấy vô tri, đứa em đang suy sụp của con, và một nấm mồ sâu lạnh ngắt.

Con biết không, mẹ con đã đúng khi nói rằng là ba cảm thấy đau buồn và khó khăn khi nhắc tới con. Nhưng tất cả là bởi vì ba yêu con rất nhiều.

Gửi con,

Ba của con.

 

P/s: Ba chưa có cơ hội để nói với con điều này nhưng ba rất tự hào về con, con trai. Tự hào hơn những gì con biết.

Posted in Harry Potter, Uncategorized

[Harry Potter] Letters to Fred

2.George

 

Gửi Fred,

Đồ ngốc, sao anh lại để mình bị giết chứ? Làm sao chúng ta có thể là một đội khi anh đã nằm sâu dưới đất còn em thì mắc kẹt ở trên này mà không có anh ở bên? Em không nghĩ anh đã thực sự suy nghĩ về điều này, Freddie à.

Em có rất nhiều điều để nói với anh và dĩ nhiên  giấy và bút không phải là cách tốt nhất để thể hiện điều đó nhưng em không còn cách nào khác vào lúc này. Anh biết đấy, viết lách và những điều chúng ta học ở trường không phải là điểm mạnh của cả hai nên đừng quá hy vọng.

Của cả hai.

Đây có lẽ là điều em không thể nói lúc này nữa nhỉ? Cùng với những từ như chúng ta, chúng tôi, cặp song sinh Fred. Em vẫn có thể nói như vậy, tất cả chúng vẫn phù hợp với em. Em sẽ luôn là em sinh đôi của anh và sẽ luôn là một phần của “chúng ta” và là một nửa của “chúng tôi”. Em không thể không nói những từ đó mà không cảm thấy suy sụp.

Em không thể nói với anh em cảm thấy như thế nào khi mất anh. Em cảm thấy em bị mất đi một nửa của chính mình vậy, Fred à. Một nửa của em đã thực sự mất đi. Anh đã mất, và em không muốn tin điều đó nhưng em buộc phải tin vì….. anh không có ở đây. Nó thực sự là một khái niệm rất khó khăn để nắm được sau khi trải qua mọi ngày với anh. Thể hiện điều đó bằng từ ngữ không hề dễ dàng gì vì em không biết diễn tả như thế nào, em chưa bao giờ tưởng tượng việc chuyển chúng thành câu từ.

Cửa hàng vẫn hoạt động tốt,dĩ nhiên là thế. Em biết rằng nó sẽ vẫn hoạt động tốt. Tuy nhiên đó thực sự là điều khó khăn khi vắng bóng anh và tâm trạng của em không ổn như lúc trước nữa. Em không còn cộng sự để giúp em bày mấy trò đùa và không còn ai là nguồn truyền cảm hứng cho em nữa. Ron và Percy cũng tới giúp một tay (anh ấy đã không còn là đồ khốn nữa và Ron vẫn ổn – dù thằng bé vẫn còn rất sợ nhện. Nhưng đó là câu chuyện của một ngày khác) nhưng nó không hề giống nhau. Anh hiểu em hơn bất cứ ai và sẽ không ai hiểu được em như vậy, giống như việc em hiểu anh vậy.

Cũng không dễ dàng gì mỗi khi em nhìn vào gương. Dù em là một Saint và một bên tai đã bị mất, em vẫn rất giống anh. Và bất cứ khi nào em nhìn vào gương và trong vài giây ngắn ngủi em đã tưởng rằng anh đã quay về. Trong khoảnh khắc đó em đã quên mất rằng anh đã không còn và em hiểu điều đó là không thể nhưng một phần nào trong em vẫn mong anh trở lại, và em đã tin điều đó. Giống như anh đột ngột xuất hiện nhưng em lại nhớ ra, đó không phải là anh. Điều này cũng làm khổ mẹ rất nhiều. Bà ấy luôn khóc vì em nhìn giống anh. Tuần trước bà ấy còn gọi em là Fred. Sau đó cả hai đều khóc.

Đó là tất cả những điều mà em muốn nói với anh lúc này. Em chỉ muốn nói rằng em yêu anh, Fred và em sẽ luôn như vậy. Anh mãi là anh trai song sinh của em và em sẽ không bao giờ quên điều đó.

Đồng phạm của anh,

George.

 

P/s: Gửi lời chào của em tới Quý ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, Chân Nhồi Bông và Gạc Nai hộ em được chứ? Em nghĩ chúng ta nợ họ nhiều điều lắm.

Posted in Harry Potter, Uncategorized

[Harry Potter] Letters to Fred

1. Molly

Fred yêu quý,

Mẹ biết nói gì đây? Chúng ta sẽ nói gì với người mà ta yêu thương hết mực? Mẹ không nghĩ là có bất kì từ ngữ nào để diễn tả hết được tình yêu của mẹ dành cho con. Con là con trai của mẹ và mất đi con là điều đau khổ nhất mà mẹ phải trải qua. Mẹ cảm thấy như thế nào ư? Mọi người luôn hỏi mẹ câu hỏi này và có hàng trăm xúc cảm mà mẹ có thể nói với họ. Nhưng mẹ không thể. Vậy nên mẹ sẽ làm một điều tốt hơn: mẹ sẽ viết chúng ra.

Tội lỗi. Đó là điều đầu tiên mẹ cảm nhận được. Mẹ cảm thấy tội lỗi những lúc mắng con và George, và những lúc mẹ bảo con là một đứa vô dụng. Tội lỗi vì đã không ủng hộ thay vì cổ vũ con trong việc xây dựng cửa hàng, dù nó là một ý tưởng tuyệt vời. Tội lỗi vì đã la mắng con trong khi con chỉ đang cố làm mọi người cảm thấy vui vẻ. Nếu có cơ hội mẹ sẽ rút lại tất cả những lời đó, vì mẹ không hề có ý nói những lời như vậy. Không một từ nào cả.

Cảm giác mẹ cảm thấy tiếp theo là đau khổ. Có lẽ đó không còn là một cảm xúc đơn thuần nữa vì mẹ đang cảm thấy nó ngay tận trong xương tủy của mẹ lúc này; một cơn đau sẽ không bao giờ hết. Nó chế nhạo mẹ, nhắc nhở mẹ rằng con đã không còn, rằng con của mẹ – một nửa của cặp song sinh đã mất – nó vồ lấy mẹ theo cách độc ác nhất. Mẹ đau đớn khi thấy tên con trên đồng hồ Weasley dưới từ “Đã mất”. Nó khiến mẹ đau khổ khi nghe thấy tên con và nhớ về con. Mẹ như chết lặng khi nhìn vào phòng của con, thấy cửa hàng nhưng thiếu đi tiếng cười của con và lúc con bán những chiếc kẹo tinh ranh cho những đứa nhóc năm nhất. Đó thực sự là sự đau đớn tột cùng.

Nhưng điều khiến mẹ đau khổ nhất là khi nhìn thấy George. Không phải vì thằng bé giống con, mất một bên tai, mà bởi vì mẹ có thể thấy được việc con mất đi đã ảnh hưởng như thế nào tới thằng bé và mẹ buộc phải chứng kiến điều đó. Có cảm giác như mẹ cũng đã đánh mất thằng bé vì đó không còn là George nữa, không phải là George mẹ từng biết. Thằng bé không còn cười và bây giờ nó còn không thể gọi được Thần hộ mệnh của mình. Tất cả những kỷ niệm vui vẻ mà thằng bé có được đều là cùng với con. Các con chưa bao giờ tách rời nhau, phải không? Giờ đây toàn bộ kí ức của thằng bé đều nhắc nhở rằng con vẫn còn đó. Thằng bé không còn cười nhiều về những trò đùa như trước nữa, và mẹ không quá bất ngờ về điều đó. Dù sao thì thằng bé cũng đã mất đi đồng phạm của mình mà, phải không?

Con không đáng phải chết, không một ai đáng phải chết, nhưng sau tất cả chúng ta đã giành chiến thắng và mọi người đều tự hào về con, mẹ chắc chắn họ sẽ cảm thấy như vậy. Oh, và giờ nghĩ về tương lai. Mẹ sẽ chật vật để có thể đi tiếp, để có thể giữ cho gia đình tiếp tục vượt qua chuyện này, nhưng ai cũng cảm nhận được một điều. Sự mất mát. Nó như một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy được nữa. Mọi người dường như chỉ mong rằng con sẽ đi qua cánh cửa và làm vài trò đùa không thích hợp trong khi chúng ta khóc lóc về việc chôn cất con.

Mẹ sẽ không bao giờ được đan cho con một chiếc áo len vào Giáng Sinh nữa. Thực ra điều đó cũng không đúng lắm. Mẹ sẽ vẫn đan hằng năm, trừ việc mẹ sẽ không thể tặng nó cho con và nhìn con mặc nó vào Ngày Giáng Sinh. Mẹ sẽ không còn cơ hội để nhầm lẫn con với George lần nữa hay mắng con về những trò đùa Giáng Sinh và trò nhại lại gà tây. Mẹ sẽ không thể thấy con có gia đình của chính mình, nhìn con xây dựng cuộc sống, nhìn con già đi. Mẹ sẽ không thể nhìn thấy con lần nữa. Chúng ta sẽ không thể là một gia đình hoàn hảo khi thiếu đi một mảnh ghép.

Tự hào là điều cuối cùng mẹ cảm thấy.Tự hào vì con trai mẹ đã dũng cảm và đứng về phía lẽ phải cho điều mà con tin tưởng. Mẹ tự hào về hoài bão của con, về tâm hồn, khiếu hài hước của con và cái cách mà con luôn có thể khiến mọi người vui vẻ. Tự hào về con người mà con trưởng thành. Nếu như con vẫn còn ở đây, mẹ sẽ nói với con rằng không quan trọng là con đã vượt qua được bao nhiêu Chứng chỉ Phù thủy Thường đẳng  hay con và George đã trượt bao nhiêu  Chứng chỉ Pháp thuật Tận sức. Chúng không làm nên điều gì cả, không một chút nào, vì điều mà mẹ cảm thấy mạnh mẽ nhất, là điều duy nhất mà mẹ sẽ nói với mọi người hơn bất cứ điều gì khác, đó là tình yêu thương. Nó là điều quan trọng và lớn lao hơn hết thảy.

Con thường nói với mẹ:”Ôi trời, mẹ tự gọi mẹ là mẹ chúng con sao?” và câu trả lời là phải. Mẹ tự hào là mẹ của con và sẽ luôn là như vậy vì mẹ tự hào gọi con là con trai của mẹ. Mẹ chỉ ước rằng có thể nói với con những điều đó khi con còn sống.

Sẽ không bao giờ quên con và luôn nhớ tới con,

Mẹ của con.

 

P/S: Ba của con cũng rất nhớ con.